Sở Khuyết bước vào trong nhà, ông nhìn xung quanh tất cả mọi thứ điều yên tĩnh, lúc này từ trên phòng Sở Nhi dường như đang khóc mà chạy xuống ôm chặt ông lại mà nói :
"Bố..."
Ông im lặng nhìn con gái của mình, không biết tại sao nó lại khóc. Ông cảm thấy có điều gì đó không ổn liền lâu nước mắt cho cô, và an ủi ông hỏi :
"Có chuyện gì sao ? Sao con gái của bố lại khóc thế ?"
Cô im lặng một lát lâu, đưa ánh mắt ngây thơ lên nhìn vào đôi mắt đang bực bội có chút phần hoang mang của ông, nhưng vẫn chưa biết được những nỗi lo lắng hiện tại của cha mình mà trả lời :
"Có kẻ đã bắt nạt con ! Hắn còn nói sẽ khiến công ty của ba phá sản nữa chứ ?"
Cô khóc nức nở nhìn khuôn mặt nhăn nhó của ông mà hỏi lại một lần nữa : "Ba sao im lặng thế, sắc mặt của ba có phải chuyện gì đã xảy ra với công ty nhà mình rồi không ? Có phải những gì tên đó nói với con là thật..."
Ông im lặng một lúc lâu không trả lời cô, khiến cô càng lúc càng sinh nghi hơn. Nhưng rồi vẫn gieo trong đầu một hy vọng mà trả lời :
"Bố...Bố sao không trả lời vậy ? Bố làm sao thế?"
Ông đứng đờ người ra trong những suy nghĩ kia, mà không nghe được những gì con gái của ông nói :
"Rốt cuộc tên khốn đó muốn gì hả ? Sao hắn lại đe dọa và cho con gái mình biết về việc này chứ ? Sao mọi thứ điều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muu-doat-hanh-phuc/207356/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.