Sở Nhi đã tỉnh lại cô cảm thấy rất hoang mang về những gì mà Nhược Hy đã nói. Cô ôm chặt lấy đầu không ngừng nhớ lại những câu nói kia đến nỗi nước mắt phải tuôn dài trên đôi má, rồi la hét :
“Không việc này không thể xảy ra được...Hắn ta chỉ đang mơ mộng mà thôi, hắn tưởng mình là ai cơ chứ ? Chỉ cần vài câu nói Sở Thị sẽ phá sản sao ?”
Cô đã tức đến mức không kìm chế được nữa, đưa ánh mắt nhìn lên bàn cô quơ tất cả những thứ trên bàn rơi xuống đất. m thanh của những vật dụng bị cơn tức giận kia hành hạ.
Làm cho mọi người bên dưới nghe được họ cảm thấy rất lo lắng mà chạy lên xem sao.
Bọn họ mở cánh cửa ra bước vào nhìn cô đang nằm trên giường, cả người sọc xếch rũ rượi như một kẻ điên : "Không tôi sẽ không để chuyện này xảy ra, tôi sẽ ngăn cản và đối đầu với anh.
Tập đoàn lớn Sở Thị không thể dễ dàng sụp đổ bởi một tên vô danh tiểu tốt như hắn...Tôi nhất định sẽ không để chuyện này xảy ra..."
Cô trở nên phát điên như vậy bởi vì một phần là do những lời nói của anh ta, phần còn lại là bị sốc nên dẫn đến thần Kinh căng thẳng mà không kìm chế được cảm xúc.
Với lại cô cũng đã sống trong nhung lụa quen rồi và nếu công ty bố cô sụp đổ thật thì rất có thể mọi thứ sẽ kết thúc giống như một giấc mơ. Cô sẽ không còn gì cũng không còn cuộc sống xa hoa mà trở thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muu-doat-hanh-phuc/207352/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.