Sở Nhi bị bố của mình dắt đi mà cảm thấy ấm ức, cô lúc này nhõng nhẽo vừa khóc vừa nói :
"Sao bố lại làm như vậy với con ? Sao bố lại binh dựt anh ta ! Rốt cuộc anh ta và bố có mối quan hệ gì ?"
Bố cô im lặng không nói gì cứ lạnh lùng nắm chặt tay cô, mặc kệ cho cô vẫn không ngừng tra hỏi. Cuối cùng không thể chịu được nữa ông ta trả lời :
"Sao con lại ngang bướng như thế chứ ? Có phải ta đã cưng chiều quá mức nên con trở nên hư đóm rồi phải không ?"
Ông im lặng một lúc rồi lại nói tiếp : "Con không những không biết điều mà còn ngang tàn hống hách, con không biết người lúc nãy mình vừa đụng phải là ai đau. Đó là con trai của Thiên Gia, Thiên Mạc..."
Sở Nhi im lặng một lát lâu mà suy nghĩ cô cũng biết một chút về thân phận của người này, nhưng Sở Nhi không ngờ anh và cô vừa mới gặp mặt nhau đã xảy ra những chuyện không đáng có như thế này. Nhưng càng nghĩ càng tức, cô đã là loại người không xem ai ra gì. Mà bây giờ phải nể nan kính trọng hắn sao ? Cô không phục.
Mối hận này nhất định cô sẽ không bỏ qua Sở Nhi thề với lòng một ngày nào đó sẽ phục thù hắn nếu có gặp lại, lúc đó cô sẽ cho hắn bẽ mặt. Vừa nghĩ xong cô lại tiếp tục nhõm nhẽo với bố của mình quyết định không khuất phục để cho ông chỉ binh dựt hắn ta…
"Cha binh dựt người ngoài không thương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muu-doat-hanh-phuc/207350/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.