Sở Nhi ôm chặt Thiên Mạc. Mà cảm thấy hạnh phúc, tất cả những nỗi buồn mà bấy lâu qua. Cũng như gánh nặng mà cô luôn che giấu cuối cùng cũng đã bớt đi một phần. Còn anh chỉ muốn được ôm anh mãi mãi, thật sự rất sợ mất cô sợ rằng đây chỉ là một giấc mộng mà anh đang mơ.
"Em hứa đi hãy hứa với anh em sẽ không bao giờ làm như vậy nữa ? Hay đánh anh để anh biết rằng đây không phải là một giấc mơ..."
Cô hôn lên môi anh, rồi cắn chặt bờ môi ấy khiến anh cảm thấy đau. Chưa kịp phản ứng gì cô đã nói :
"Không đây không phải là mơ. Thật sự là anh đang ở bên cạnh em... Và từ nay tất cả mọi rắc rối kia sẽ không bao giờ khiến chúng ta phải xa nhau hay hiểu lầm nhau thêm nữa...
Em yêu anh..."
Cô hôn anh để chứng tỏ tình yêu của mình, anh cũng hơn lại trên trán cô mà nói : "Anh cũng yêu em. Anh thật sự ngốc nếu như anh nhận ra chuyện này sớm hơn thì..."
Sở Nhi mỉm cười trả lời : "Anh là một tên ngốc. Anh không cần nói như vậy bởi vì bây giờ chúng ta đã mãi ở cạnh nhau rồi mà.
Còn cô ta Lý Nhã em nghĩ cũng đã đến lúc phá tan đi giấc mộng mơ tưởng được làm vợ của anh của cô ta rồi..."
Lý Nhã đã nghe được những chuyện đó cô bước vào cửa cùng với Sở Bạch người mà Sở Nhi sắp phải kết hôn. Hai người lúc này nhìn hai bọn họ mà sững sờ không biết họ tại sao lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muu-doat-hanh-phuc/1253992/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.