Sở Nhi đã khóc cô cùng bố mình rời khỏi bệnh viện, từng bước tiến ra bên ngoài cô cảm thấy lòng lại co thắt lại từng cơn, cảm giác trái tim tan nát như muốn vỡ vụn làm đôi.
Cô không biết tại sao cô lại có cảm giác này chắc tại vì là không được gặp anh, chắc tại vì là những lời nói kia của chị ta hay cũng có thể là vì tập đoàn Sở Thị mà anh thành ra như vậy.
Cô cảm thấy rất hổ thẹn vì những gì đã xảy ra, nhưng lại không ngờ gặp chúng chị gái của anh ta, chị ta cũng chẳng biết điều gì cả. Cứ tưởng mình là ai chứ mà lên mặt với cô.
Chị ta tưởng rằng chỉ mình chị ta mới có quyền ở bên anh ấy sao ? Không cô cũng có quyền vậy bởi vì cô là người mà anh ấy yêu. Suy nghĩ một lúc lâu cô thở dài mà dừng lại.
Bố cô thấy thế liền hỏi : "Con sao vậy ? Ủa không về nhà à ?" Ông ta như cố ý mách bảo cô hãy tránh xa nơi này trở về nhà cùng mình, bởi vì cô cũng chẳng là gì ở đây cả.
Một vị khách không mời mà đến, thì cũng chỉ là một kẻ vô hình trong mắt của người khác.
Lúc này Sở Nhi mỉm cười cô vội đáp :
"Có chứ nhưng con mệt rồi, hay chúng ta ngồi đây nghĩ ngơi một lát đi !"
Ông thở dài cùng cô ngồi trên chiếc ghế đá một lúc lâu, không gian yên tĩnh chỉ với vài tiếng ồn của các bác , đi qua đi lại khiến cảm giác và mọi thứ về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muu-doat-hanh-phuc/1253962/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.