Tiếng cửa phòng 102 vang lên ken két, từ bên trong một vị bác sĩ mặc đồng phục màu trắng bước ra. Gia Hân nhìn ông ta mà hỏi :
"Bác sĩ...Bác sĩ em trai của tôi có sao không ?"
Vị bác sĩ lắc đầu đưa ánh mắt trìu mến nhìn cô đầy ẩn ý : "Vâng hẹn tại cậu ta đã qua cơn nguy kịch, nhưng không được để cho cậu ta vận động nhiều và nhịn đói..."
Nghe từ nhịn đói lúc này Gia Hân thắc mắc, không biết tại sao một người lúc nào cũng chú trọng đến sức khỏe như nó mà hôm nay lại được bác sĩ chẩn đoán là vì kiệt sức vì đói chứ.
Chắc tất cả là vì công ty nhà họ Sở nên cậu mới mất ăn mất ngủ như thế này, đúng thật là đáng trách mấy cái người nhà đấy.
Suy nghĩ một hồi cô bình tĩnh lại nói với bác sĩ :
"Vâng cảm ơn bác sĩ..."
Vị bác sĩ cứ nhìn chằm chằm vào cô, ông ta mỉm cười sau đó gật đầu với cô mà bỏ đi. Gia Hân lúc này suy nghĩ lại những lời nói của bác sĩ :
"Được lắm tập đoàn Sở Thị nhà ông, tôi sẽ cho nó bay màu ngay tức khắc. Dám khiến em trai tôi thành ra thế này à ? Đúng là làm ơn mắc quán có mắt như mù mới giúp mấy cái loại không biết điều như mấy người..."
Gia Hân đưa ánh mắt quỷ quyệt nhìn xa xăm một hồi lâu, rồi cô lấy trong túi ra chiếc điện thoại mà bấm số gọi cho Lý nhã đang ở công ty.
Đầu dây bên kia Lý nhã đã bắt mấy, với giọng điệu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muu-doat-hanh-phuc/1253960/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.