Như đọc ở chương trước, Đức lại ra về cùng cái nhóm tưng tửng, điển hình là thằng lớp phó phong trào, hiểu ha. Hào hình như đi gặp lớp phó lao động Thanh Xuân, nên chắc về trễ. Ối là lá! Mày đi luôn cho bố nhờ. Hôm nay, có gì khác thường. Trời bỗng tối sầm, khuôn mặt của lớp phó mĩ thuật trầm hơn hẳn mọi ngày, không rượt đuổi, không chạy giỡn, đùa cợt,... hôm nay cô ấy làm sao ấy. Đừng có nói là,...bị trầm cảm nghen.
" nay bà có chuyện buồn hả? "- Đức hỏi, nới cúi xuống nhìn khuôn mặt lớp phó mĩ thuật.
"...."- không trả lời.
" nói đi, mặt trầm quá! "- lớp phó phong trào đang chạy nhảy quay qua hỏi.
" đi với Thanh Xuân về là bả bị gì vậy cà? "- Đức quay qua hai thằng kia, nhưng chỉ nhận được cái lắc đầu.
" tách...."
1 hạt mưa rơi xuống, rồi càng nhiều hạt mưa kéo theo, Đức đưa tay lên thử, mưa rồi.
" về thôi, không khéo mưa "
" ừ!"- lớp phó phong trào cùng lớp phó kỉ luật.
" về trước đi. "- lớp phó mĩ thuật bỗng cất tiếng nói. Mấy đứa kia mừng, quay qua thì hình như...lớp phó mĩ thuật đang khóc. Cả người run lên. Đức luống cuống,hỏi:
" ai bắt nạt bà phải không, hay có chuyện gì kể tụi tui nghe. "
Chỉ nhận được 1 cái lắc đầu. Mưa cứ rơi, nước mắt cứ lả chả tuôn ra. Cả đám kéo chạy xuống dưới 1 mái hiên gần đó. Cả đám quay qua, hoá ra là như vậy, người có thể làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muon-tron-dau-co-de/2049724/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.