"Duệ Duệ, con thấy sao rồi? Có khó chịu ở chỗ nào không? Có mệt lắm không con? Có chóng mặt hay buồn nôn gì không? Có đói bụng không, mẹ liền đi mua đồ ăn cho con nhé!".
Cậu vừa tỉnh dậy đã thấy một người phụ nữ chạy lại ôm chầm lấy cậu hỏi han rất nhiều thứ. Mắt của bà đỏ hoe như vừa khóc một trận rất lớn.
Cậu vẫn chưa hiểu lắm chuyện gì đang xảy ra nhưng cậu có thể cảm nhận được sự quan tâm của người phụ nữ đang ôm lấy cậu. Cậu nhẹ nhàng ôm lại bà rồi vỗ nhè nhẹ lên lưng bà để trấn an.
Để không tỏ ra quá bất thường, cậu dùng tông giọng bình tĩnh nhất có thể để đáp lời "Con không thấy mệt, không chóng mặt hay buồn nôn gì cả. Con cũng không đói bụng lắm ạ". Cậu ngập ngừng một chút, lại thấy câu trả lời của cậu có hơi ngắn nên đành bổ sung thêm "Mẹ, mẹ đừng lo. Con rất ổn".
Sau khi lấy hết can đảm để nói những lời an ủi đó, cậu chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì liền cảm nhận được người phụ nũ đang ôm lấy cậu chợt cứng đờ. Bà buông cậu ra, nhìn chằm chằm vào cậu từ trên xuống dưới rồi lại đỏ hoe đôi mắt một lần nữa. Bà lấp bấp "Con, Duệ Duệ... Con sao lại...".
Cậu nói chuyện rất kì lạ sao? Bình thường không phải con cái đều trả lời cha mẹ của mình như vậy sao? Tại sao khi cậu vừa an ủi thì bà lại khóc còn lớn hơn lúc trước nữa vậy? Quý Duệ lần này ngơ ngác thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muon-nam-tay-cau-vuot-troi-sao-bien-lon/2450520/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.