Thực tại
" Hóa ra huynh và cô nương ấy là một đôi " - Lôi Chấn Tử nghe mà ngưỡng mộ, lòng hắn lâng lâng khó tả. Nguyên thần Văn Vương của Cơ Phát từng nói là do Nhị ca của hắn vướng nghiệt duyên nên chưa thể Phong Thần, nghe chuyển kiếp của Cơ Phát đang có người thương, Lôi Chấn Tử không khỏi vui mừng. Chỉ cần duyên thành có thể khôi phục lại ký ức của Nhị ca rồi
" Chúng tôi là thanh mai trúc mã đó " - Gia Khải gãi đầu e thẹn
" Ế...vậy sao hai người không cùng nhau tới đây mà phải hẹn nhau như thế " - Lôi Chấn Tử thắc mắc
" À...chuyện này kể ra dài lắm "
Hồi tưởng
Khung cảnh rừng trúc về đêm hiện ra, đôi trẻ cùng nhau ngồi trên một tảng đá lớn ngắm hoa thưởng nguyệt. Tố Tố ngước mặt lên, đôi mắt tròn xoe vương theo ánh trăng. Gia Khải ngồi kế bên, xoay đầu một cái liền có thể nhìn thấy cô. Cậu càng nhìn càng thấy gương mặt này thật đẹp, thật trong sáng, ánh nguyệt kia còn phải thua kém mấy phần
" Gia Khải huynh xem...trăng đêm nay có phải rất đẹp không " - Tố Tố nhúng nhẹ vai tỏ ra vẻ hơi mệt mỏi
" Phải...rất đẹp, nhưng vẫn không bằng muội "
" Ý huynh là muội rất xinh đẹp có đúng không...ha...huynh không cầm phải khen muội, muội biết là muội rất xinh đẹp mà "
" Không...trăng đem nay so với muội...vẫn không đủ tròn " - Gia Khải nói xong lập tức nhảy xuống khỏi tảng đá còn quay đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muon-kiep-tuong-phung/2543463/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.