Sau khi về nhà Lương Mộc Thu định giục Sầm Nam đi ngủ sớm nhưng anh lại hoàn toàn không muốn thế, bên ngoài cửa sổ lạnh lẽo u ám nhưng trong phòng lại ấm áp như mùa xuân.
Hôm nay Lương Mộc Thu mặc áo len màu đỏ làm nổi bật làn da trắng như sữa, áo len từng chút bị vén lên để lộ bờ lưng trắng sứ dán lên lớp kính thuỷ tinh hơi lạnh khiến cậu kìm lòng không đặng khẽ run rẩy, tiếng rê.n rỉ nhỏ giọt giữa những cái hôn ướt át.
Tấm thảm trắng mới mua mấy ngày trước lại bị bẩn, ánh trăng xuyên qua rèm cửa rọi vào trong, lại sạch sẽ như trước.
Cơ thể Lương Mộc Thu căng như một cây cung, cổ họng lại khô khốc, đôi môi gần như muốn cắn đến bật máu. Cậu cảm thấy Sầm Nam hôm nay dường như rất dùng sức, cởi bỏ đi lớp ngụy trang quân tử, thô bạo châm lửa trên người cậu.
Cậu không nhịn được mà nức nở vài tiếng, ánh mắt như bị ánh trăng nghiền nát, không nói rõ là sung sướng hay đau đớn.
Sầm Nam tiến lại gần hôn cậu như hôn lên một đoá hoa hồng, tràn ngập thương tiếc và an ủi, giống như người vừa mất khống chế trước đó chẳng phải anh.
"Nhiều lúc anh quả thực giống như người đa nhân cách í," Lương Mộc Thu mệt mỏi đến mức ngã xuống thảm, không nhịn được khẽ oán giận, "Bình thường đều giả vờ như quân tử, lên giường một cái là hoá thú ngay được."
Giọng nói của cậu khàn khàn, đôi môi đỏ quyến rũ, ánh mắt cũng mềm mại. Lời oán giận nói ra như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muon-hon/4527401/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.