Trường ra về. Chờ Trường đi khỏi, Quân gọi cho một nhân viên ở bệnh viện.
_Chào chú…!!
_Chào cháu…!!
_Chú làm ơn cho cháu hỏi cô gái mà cháu nhờ chú để ý dùm đã ra về chưa ạ…??
_Cô ấy đã ra về được một lúc rồi…!!
_Cảm ơn chú…!!
Biết gọi điện cho Diễm, thế nào Diễm cũng không nghe máy nên Quân đành chịu, hôm nay người đi theo Diễm có việc bận nên không thể tiếp tục, thành ra Quân phải nhờ một nhân viên ở bệnh viện để ý dùm, biết là sẽ rất nguy hiểm nếu để Diễm đi đâu mà không có người bảo vệ từ xa, nhưng Quân còn có một đống công việc cần giải quyết nên không thể đi.
Lẽ ra Kiên sẽ đi thay nhưng Kiên vừa được Quân giao nhiệm vụ đi về một vùng miền núi, phải mất một thời gian may ra cậu ta mới về được.
Rời công ty Quân, Trường lái xe thẳng đến nhà Diễm. Trường ngập ngừng trước cổng, Trường nửa muốn vào nửa lại ngại không dám nhưng nếu không làm theo lời Quân, Trường sẽ không bao giờ biết được sự thật. Quân nói đúng nếu Trường muốn mọi người xung quanh Trường được bình yên nhất là Diễm và Hồng, Trường phải tuyệt đối im lặng, phải âm thầm điều tra ra sự thật. Khi mọi chuyện được sáng tỏ, lúc đó Trường sẽ chất vấn ông Đăng sau, nếu ông làm quá hay có ý định hại người thật sự, bắt buộc Trường phải giao ông cho cảnh sát.
Cuối cùng Trường bấm chuông cổng, bà Hoa do được Quân gọi điện dặn từ trước nên bà ra mở cổng ngay khi nghe tiếng chuông.
_Chào cậu…!!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muon-chong/728224/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.