Thiếu Đường và Mạnh Kiến Dân gục đầu ngồi bên ngoài cửa phòng bệnh, người ngồi bên trái người ngồi bên phải, còn không chịu ngồi chung một băng ghế với nhau. Trên vai hai người dường như đều bị gánh nặng hai mươi năm gió sương gian khổ nặng trịch đè ép, nhưng ai cũng không muốn khom lưng cúi đầu, kiên cường chống đỡ tới cùng.
Mạnh Kiến Dân cũng biết chuyện “vợ đầu” trong thôn từ trước rồi, khi ấy ông còn giúp bà nội ra bưu điện gửi đồ. Nhưng hôm nay nghe bà nội kể lại chuyện tình cảm, lịch sử gia đình một lần nữa, cảm xúc lại hoàn toàn khác, trong lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò.
Hai khuỷu tay Thiếu Đường đặt trên đầu gối, hơi nghiêng đầu qua, chăm chú nhìn vào điểm cuối hành lang, trong đôi mắt lóe lên ánh lửa leo lét tăm tối.
Thiếu Đường nói “Kiến Dân, anh để tôi chăm sóc Tiểu Bắc thêm vài năm.”
Mạnh Kiến Dân: “…”
Thiếu Đường: “Đợi tới khi Tiểu Bắc hai lăm tuổi.”
Mạnh Kiến Dân: “Cậu có ý gì?”
Thiếu Đường nói: “Dù sao bây giờ Tiểu Bắc mới hai mươi tuổi, rất nhiều chuyện, cách suy nghĩ, quan niệm sống còn chưa hoàn toàn rõ ràng chắc chắn. Giờ Tiểu Bắc có tình cảm với tôi, ra sức ngăn cản Tiểu Bắc chỉ khiến Tiểu Bắc tổn thương, ngang ngược nổi điên. Đàn ông ai chẳng có tâm lý phản nghịch, rất dễ gây chuyện. Qua năm năm nữa, đợi tới khi Tiểu Bắc hai lăm tuổi, tới lúc đó để Tiểu Bắc tự quyết định.”
Mạnh Kiến Dân cười chua chát, hỏi ngược: “Cậu đùa tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-nam/2751923/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.