*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Nếu Mạnh Tiểu Bắc muốn vẽ Thiếu Đường không mặc quần áo thì cậu hoàn toàn có đủ điều kiện để vẽ, song cậu vẽ rồi lại không nỡ để cho người khác coi.
Cũng chẳng phải Thiếu Đường không cho cậu vẽ, mà bởi mấy năm rồi Thiếu Đường quả thực rất bận. Anh mới được điều vào văn phòng ở tòa nhà lớn, làm việc cho công ty. Đàn ông hơn ba mươi tuổi, đang độ sức khỏe, tinh thần thể lực cùng kinh nghiệm kỹ năng đạt tới mức cao nhất, lúc này còn không phấn đấu cố gắng cho sự nghiệp thì còn đợi tới bao giờ?
Thiếu Đường thường đột ngột về nhà trong lúc Tiểu Bắc hẵng đang lên lớp trên trường, anh mệt đến mức rã rời chân tay, quần áo cũng chẳng buồn cởi, ngả người ngã thẳng xuống giường, cứ thế thiu thiu ngủ cả buổi chiều.
Đến lúc tỉnh dậy Thiếu Đường mới lờ đờ đi ra, tắm rửa thay quần áo, sau đó lại ra ngoài bàn chuyện làm ăn, chẳng đợi nổi tới cuối tuần, lúc thằng con mình về nhà để gặp nhau.
Có người nhắn tin cho anh. Thiếu Đường cúi đầu nhìn, trên máy nhắn tin hiện lên tin nhắn: [Anh kết hôn rồi, không chúc mừng anh một câu sao?]
Đây là số máy lạ, Thiếu Đường chẳng hiểu mô tê gì, ai nhỉ, ai kết hôn rồi?
Anh ra ngoài, lái xe vào bãi đỗ xe của tòa nhà, bên cạnh vị trí đỗ xe có một chiếc xe việt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-nam/2751908/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.