Tiêu Dật hoàn toàn không thể ngờ Hạ Thiếu Đường có chuẩn bị đến đây, sử dụng thủ đoạn với y.
Hơn nữa y thật sự chỉ là con gà mờ. Còn Thiếu Đường, anh lăn lộn từng trải trong xã hội hơn y nhiều. Huống chi, anh còn được trui rèn từ bộ đội ra, có cậu làm lãnh đạo đặc công. Bút ghi âm là do Thiếu Đường ngang ngược lấy từ bí thư của cậu mình ở Bộ tổng tham mưu, anh đã tính toán đâu ra đấy hết cả rồi.
Mạnh Tiểu Bắc cũng như Tiêu Dật, ngạc nhiên vô cùng. Vừa xong cậu thảm hại bẽ bàng, ấy thế mà lúc này thật sự rất muốn mặt dày lăn vào trong lòng Thiếu Đường. Cha nhỏ, cha cũng chính là cha ruột con…
Thiếu Đường lại đeo kính đen lên, nới lỏng cổ áo ba lỗ, ôm bả vai Mạnh Tiểu Bắc, nhẹ nhàng vuốt ve.
“Thầy Tiêu, dù gì Tiểu Bắc vẫn chỉ là một đứa trẻ, hy vọng thầy tha cho nó một lần.”
“Tiểu Bắc có tật xấu của nó, nhưng gì thì gì đi nữa nó cũng chỉ là một đứa trẻ không hiểu chuyện. Sau này nó lớn rồi sẽ không như vầy nữa, nhưng thầy không phải một đứa trẻ! Tôi không muốn con trai tôi ở trong trường học gặp phải bất cứ chuyện gì ngoài ý muốn, rước phải bất kỳ phiền phức nào, tương lai sau này, ở trong xã hội còn có thể làm người. Thầy hiểu ý tôi chứ, thầy Tiêu?”
Thiếu Đường nói chuyện có trên có dưới, lễ độ, nhưng cũng không để cho đối phương đường lui.
“Bức tranh này chúng tôi cầm đi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-nam/2751831/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.