“Ầm ĩ gì vậy?!”
Trong hành lang vang lên giọng nói trầm lặng chứa đựng khí thế uy nghiêm của lãnh đạo, cả đám người túm tụm hóng hớt ngay lập tức tếch hết.
Các chiến sĩ vừa nhìn thấy chính chủ đi tới, nháo nhào quay về trong phòng, nấp ở cửa ngó trộm.
Trước đây, Thiếu Đường đã né một lần, lần này lại bị chính Mạnh Tiểu Bắc “bán đứng”. Đúng là Mạnh Tiểu Bắc cũng hơi hơi xấu tính xấu nết, lời nói ra cùng suy nghĩ trong lòng luôn mang theo sự phản kháng chống đối. Đây chính là tâm tư phản nghịch dữ dội của thiếu niên.
Thiếu Đường vẫn đang cầm khăn mặt, chậu rửa. Áo ba lỗ anh vén lên trước ngực, bởi lau nước lạnh mà làn da đỏ rực lên, nước trên người loang loáng tí tách nhỏ xuống, cực kỳ đẹp trai. Mặt Thiếu Đường đanh lại, cũng không hề tỏ ra ngạc nhiên: “Trần Hiểu Âu, cô tìm tôi?”
Trần Hiểu Âu tức khắc im miệng, bộ dạng cong môi mắng nhiếc xem thường Mạnh Tiểu Bắc vừa rồi hoàn toàn mất tăm mất tích. Khuôn mặt cô ta nhanh chóng biến dịu dàng tươi cười như chim nhỏ nép vào người, thỏ thẻ nói: “Thiếu Đường, em đến đây hai lần rồi, cũng gọi cho anh mấy cuộc điện thoại liền, chúng ta nói chuyện một chút nhé…”
Bờ mi Thiếu Đường rung rung, anh không nhìn Trần Hiểu Âu, nói: “Nói gì nữa, có cái gì để nói? Hồi trước nói hết rồi còn gì.”
Trần Hiểu Âu kéo tay Thiếu Đường, vẻ mặt thành khẩn nói: “Trước đây nhất định hai chúng ta hiểu lầm nhau. Năm năm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-nam/2751815/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.