*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hai tuần sau đó, Hạ Thiếu Đường lại đến nhà bà Mạnh Tiểu Bắc, lấy chùm chìa khóa trong túi quần treo thẳng lên cổ Mạnh Tiểu Bắc, vác chăn đệm của cậu đi.
Thời ấy lòng dạ con người lương thiện hiền lành, chẳng có chuyện bắt cóc trẻ con gì gì đó, mọi người vô cùng tin tưởng nhau. Mạnh Tiểu Bắc dọn đồ tới nhà lầu khu Hồng Miếu, nơi chỉ cách nhà bà nội có hai trạm ga.
Thiếu Đường nói, đây là nhà của cha.
Những năm 70 là thời đại nền kinh tế kế hoạch, toàn bộ nhà cửa đều do nhà nước phân cho, dựa theo tuổi nghề, tuổi tác cùng tình hình cưới hỏi của từng người mà phân nhà. Tuổi còn trẻ mà lại còn chưa cưới xin gì thì thường là không có nhà. Không thì thường là người lớn trong gia đình để lại nhà cho chứ đâu ra kiểu nào khác.
Tiểu Bắc hỏi: “Cha nuôi, cha sắp lấy vợ rồi ạ? Bên quân đội phân nhà cho cha sao?”
Thiếu Đường giải thích: “Không phải, đây là nhà mẹ cha để lại cho.”
Căn nhà này cũng được xây dựng theo lối nhà lầu cổ của những năm 50, trần nhà rất cao, trong phòng sạch sẽ gọn gàng, gồm một tủ quần áo lớn, một bàn sách và một cái giường.
Trong mấy năm về sau, mãi đến khi cô ba lấy chồng, Mạnh Tiểu Bắc mới dọn lại về nhà bà nội, còn trước đó, cậu vẫn ở đây. Sáng sớm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-nam/2751785/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.