Ngày hôm sau, 31 tháng 7, Mạnh Kiến Dân cuối cùng cũng trở về, hơn nữa còn bình an vô sự, khiến mọi người ngạc nhiên mừng rỡ.
Mà lần này trở về, Mạnh Kiến Dân cũng không hề ngờ mình lại nhận được sự tiếp đãi long trọng trước nay chưa từng có từ công xưởng.
Ông vừa đưa Tiểu Kinh xuống tàu lửa, đứng trong đám đông ở khu vực đón người, từ xa xa nhìn thấy có ai đó giơ bảng to tìm người, viết rất rõ ràng tên ông!
Lúc đó, quản đốc nhà máy hẵng còn phải ở trên sân vận động trấn an đám công nhân đang ngồi lỳ một chỗ, không thể đi đâu. Phó quản đốc tự mình đến chỗ nhà ga tàu lửa nghênh đón Mạnh Kiến Dân về nhà máy!
Áo sơ mi trắng của phó quản đốc thấm ướt mồ hôi, vài sợi tóc lượt thượt dán chặt vào cái đầu nhẵn thín, bộ dạng trông đến là buồn cười. Lúc trông thấy Mạnh Kiến Dân, khóe mắt phó quản đốc ươn ướt, nắm thật chặt tay ông: “Kiến Dân, bác đã trở về rồi! Cả nhà máy chúng tôi đều nóng lòng mong bác trở về đấy!!!”
Mạnh Kiến Dân chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra: “Các ông làm sao vậy? Chờ tôi làm gì?”
Phó quản đốc lắc đầu ngao ngán, cười khổ: “Bác Mạnh, bác mà không trở về thì hơn nửa số công nhân nhà máy chúng ta định bụng sẽ lái xe tải chở vật tư vượt ngàn dặm đường đồng loạt về Bắc Kinh cứu nạn đó!”
Mạnh Kiến Dân là một công nhân bình thường, là lớp công nhân lão thành, lứa đầu trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-nam/2751780/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.