*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Mùa xuân năm ấy mưa thuận gió hòa, sông Vị êm đềm, nơi nơi Tây Câu phồn thịnh tốt tươi.
Hai anh em nhà Mạnh Kiến Dân đều đã vào lớp một, học ngay ở trường tiểu học trực thuộc nhà máy chế tài quân sự Kỳ Sơn. Tự nhiên chuyển từ nhà trẻ vào lớp một như vậy, trong lòng Mạnh Tiểu Bắc cũng chẳng có cảm xúc đặc biệt chi hết, mỗi ngày vẫn y như cũ ăn no quậy tới bến, trong khu tập thể nghịch ngợm chơi đùa, sau đó đến tối lại bị mẹ cầm đầu chổi rơm rượt đuổi, tóm về nhà làm bài tập đã chất thành đống.
Tiểu Bắc đã chính thức bái lạy cha nuôi Thiếu Đường. Mỗi lần Thiếu Đường trở về doanh trại, hở ra là anh sẽ chạy ngay tới nhà Mạnh Tiểu Bắc ngồi một lát, ngó mắt nhìn coi cậu đang làm gì, cảm giác tự nhiên quen thuộc như người trong nhà.
Tựa như có một sợi dây ràng buộc, trong lòng anh không hiểu sao lại nảy sinh nỗi băn khoăn… làm sao anh có thể để cậu phí công gọi mình là “cha” được cơ chứ?
Từ ngày đầu tiên đi học Mạnh Tiểu Bắc đã thể hiện rõ, cậu không phải một kẻ ham học chăm chỉ gì cho cam, không được hưởng một xíu xiu di truyền nào từ người cha thông minh, sách cũng chẳng đọc vào.
Cha ruột cậu tăng ca trong phân xưởng, mẹ cậu nghe máy ở phòng trực, đều bận tối tăm mặt mũi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-nam/2751775/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.