*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trận lũ vừa qua thì Thiếu Đường đã vội rời đi, mấy ngày sau cũng chẳng thấy tăm hơi.
Ngày hôm đó, bộ đội bọn họ tập kết về doanh trại, sau khi nghỉ ngơi chừng vài ngày lại đến ngoại thành rộng lớn của thị trấn Thái Gia Pha gần đó giúp dân thu hoạch khẩn cấp mùa màng, cứu giúp tiếp tế nạn dân. Mỗi ngày xe tải to chở vô số quân lính ra ra vào vào ở cửa chính, nơi bộ đội binh lính canh phòng, làm bụi đất bay mù trời.
Cha con Mạnh Kiến Dân cũng lặng lẽ suốt mấy ngày trời, người nào người nấy ôm một bầu tâm sự.
Mạnh Kiến Dân nhớ lại khung cảnh tranh chấp với đám nông dân cầm dao bầu ở cửa nhà máy ngày ấy. Bữa đó, tâm trạng ông tồi tệ vô cùng, bởi chịu đả kích nặng nề mà đã mặc kệ Hạ Thiếu Đường quay đầu bước thẳng, như một kẻ vô tình bạc nghĩa, chẳng lễ độ gì sất. Giờ đây ngẫm lại, ông cảm thấy vô cùng hối hận, có lỗi với đối phương khi không quan tâm tới anh hơn. Lúc ấy, thậm chí ông còn chẳng kịp nhìn kỹ người anh, lúc nhớ lại, mới nhận ra bữa đó trên áo sơ mi Thiếu Đường toàn là vết máu, sau bả vai hình như bị ai chém một nhát.
Mạnh Kiến Dân lại là người được giáo dục như một tay trí thức đàng hoàng đứng đắn, có điểm yếu là dễ mềm lòng, nhiều năm qua buồn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-nam/2751771/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.