*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lần đầu tiên bà nội Mạnh Tiểu Bắc thấy cháu trai là khi cậu mới ra đời, chuyến đó bà mang vật phẩm các thứ đến thăm. Suốt từ đó tới nay, đây là lần thứ hai bà lão đến Kỳ Sơn.
Từ Bắc Kinh tới đây đường sá xa xôi, phải chuyển tới mấy lần xe, khổ không kể xiết. Ngồi xe lửa xanh lá suốt một đêm, mới tới được Tây An, sau đó lại phải đổi sang xe lửa khác tới Bảo Kê. Lúc xuống xe lại phải xếp hàng ở bến xe, xếp mấy tiếng mới đợi được xe, ngồi ô tô đường dài tới Kỳ Sơn. Nhà máy khí tài quân sự ở khe núi còn cách thị trấn Kỳ Sơn phải tới hơn chục dặm (15). Trời thì đã tối rồi, bà lão không bắt kịp xe đường dài, nói bã bọt mép năn nỉ một người dân địa phương ở đó, trộm đưa cho người ta 2 túi đường trắng, mới được ngồi xe dân vào núi.
15. Nguyên gốc: 十几里地. 1 里地 = 500m = 1 dặm (theo đơn vị đo lường Trung Quốc)
Tóc bà Mạnh Tiểu Bắc đã lốm đốm bạc, tháng năm khổ cực in hằn những vết chân chim nơi khóe mắt. Trên xe là hai bao hành lý cỡ lớn xếp chồng lên nhau. Nếu không vì muốn đến thăm thằng con trai cùng hai đứa cháu mình, thì ai thèm lặn lội chịu khổ chịu sở như này.
Quan Trung nhiều núi, đường đi gập ghềnh.
Người nông dân đánh xe cười nói: “Bác gái bác không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-nam/2751754/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.