Sau khi hội nghị nhà cung ứng kết thúc, Dương Quân trở về công ty. Xuống bãi đỗ xe ngầm, thấy chỗ đậu xe của Chu Bạc Ngôn vẫn còn trống, anh vòng qua đỗ xe bên cạnh, xuống xe đóng cửa rồi chỉnh lại quần áo. Kính cửa xe phản chiếu gương mặt anh: anh vừa cắt tóc, hai bên tỉa ngắn, còn vuốt thêm chút sáp, trông khá trẻ trung. Bất chợt, anh nghĩ tới chính mình năm mười chín tuổi.
Năm nhất đại học, anh nhận làm một dự án hệ thống điều khiển công nghiệp. Anh và Chu Bạc Ngôn ở trong căn phòng trọ thuê bên ngoài trường, cắm đầu làm liền ba ngày ba đêm, hưng phấn như được tiêm máu gà. Viết xong PLC, hoàn tất phần cứng, sáng ngày thứ tư bước ra khỏi phòng, vậy mà chẳng hề buồn ngủ. Hai người đi bộ chừng một, hai cây số mua bánh thịt bò với canh hồ cay, ngồi xổm bên vệ đường vừa ăn vừa trò chuyện. Giữa mùa đông, sáu giờ sáng, âm mười độ, càng nói càng phấn khích. Một người nói say sưa, một người nghe mê mải, nhìn từ xa, trông họ chẳng khác nào hai cái máy tạo ẩm đang phun hơi trắng.
Tuổi trẻ không biết trời cao đất dày, thề phải làm ra hệ thống điều khiển công nghiệp tốt nhất thế giới. Khi ấy, tầm nhìn, cục diện, thẩm mỹ, nhận thức đều còn nhiều hạn chế, vẫn chưa định vị được hướng đi của đường đua nhà máy thông minh.
Kết quả là vừa bàn giao sản phẩm xong đã bị "vả mặt": khách hàng nói "Tôi chỉ cần A, anh lại đưa cho tôi cả ABC, tiền của B và C
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-hai-nam-xuan-o-chon-giang-nam/5220691/chuong-134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.