Chu Bạc Ngôn bóp nhẹ tay cô, nói: "Đừng giả bộ nữa. Ở trước mặt anh, em muốn chửi thì cứ chửi, chửi xong anh sẽ nói tiếp với em."
Lương Phi rút tay lại, ngồi tránh ra một chút, tức giận nói: "Rốt cuộc là ai nói với anh rằng chuyện công việc nói với anh chỉ có lợi không có hại? Chuyện công việc của anh em có thấy anh nói với em một câu nào đâu. Chuyện liên quan đến em thì không nói với em cũng được đi, nhưng đây là cái kiểu bổ nhiệm gì vậy? Ngay cả sự tôn trọng cơ bản cũng không có. Trong số các người, có ai trao đổi trước với em chưa? Chuyện kỳ quặc như vậy, như thể đang có cái bẫy nào chờ em bước vào. Em là con cờ, còn anh là người đánh cờ, ai biết anh định dùng quân cờ nhỏ này như thế nào."
Ba chữ "quân cờ nhỏ" khiến Chu Bạc Ngôn bật cười: "Nếu phải trao đổi với mọi người, thì còn điều chỉnh được sao?"
Lương Phi nói: "Bây giờ cũng điều chỉnh không được! Em không đi! Em là người Lý Tây Đình dìu dắt, anh ấy mời em đến Đại Nguyên, anh biết rõ mà. Em làm ở bộ phận kinh doanh rất thuận tay, phối hợp với Lý Tây Đình cũng ăn ý. Nền tảng quản lý nội bộ của bộ phận kinh doanh em mới làm được một nửa, đi đâu cũng không đi được."
Chu Bạc Ngôn kiên nhẫn đợi Lương Phi nói xong, đợi cảm xúc cô ổn lại một chút, rồi nói: "Nói xong chưa?"
Lương Phi nói: "Nói xong rồi."
Trong mắt Chu Bạc Ngôn không nhìn ra chút cảm xúc nào:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-hai-nam-xuan-o-chon-giang-nam/5220665/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.