Trương Hàng ngồi đợi trên sofa hơn nửa tiếng mới đợi được Lưu Văn Thắng quay về trong bộ dạng vội vã bụi bặm. Lưu Văn Thắng nhìn thấy anh, liền ngồi xuống chiếc ghế sau bàn làm việc, khí thế không giận mà tự uy, nói: "Lão Trương à lão Trương, tôi phải nói anh thế nào đây? Chuỗi cung ứng sao lại bị quản lý thành cái bộ dạng này?"
Trương Hàng ngượng ngùng nói: "Cũng không đến mức nghiêm trọng như vậy... vật liệu trì hoãn đều có phương án giải quyết. Chỉ là 15 dây chuyền của Bộ phận Điện tử đồng loạt bị đẩy tiến độ, làm rối loạn hết nhịp điệu."
Lưu Văn Thắng nói: "Trong lịch sử Đại Nguyên cũng chưa từng xảy ra tình trạng vật liệu trì hoãn trên diện rộng như thế này. Anh đúng là đã lập kỷ lục rồi. Chu tổng vốn dĩ phải bay đi Thâm Quyến để giới thiệu dự án với nhà đầu tư, chuyện anh gây ra khiến anh ấy phải hủy chuyến bay ngay lập tức. Anh nói xem như vậy có phải là không nghiêm trọng không?"
Trong lòng Trương Hàng mắng Lưu Văn Thắng cả nghìn lần. Bộ phận quả lý sản xuất do chính Lưu Văn Thắng quản lý đã làm công tác quản lý nhu cầu loạn thành một đống, khiến bộ phận chuỗi cung ứng rơi vào thế bị động. Bây giờ xảy ra chuyện thì anh ta không gánh nổi chút trách nhiệm nào, nhìn thái độ này là muốn đổ hết lên đầu anh.
Trương Hàng nói: "Nói thẳng thì nói thẳng, thành tích của Đại Nguyên cũng lập kỷ lục cao chưa từng có. Lần này hoàn toàn là sự cố ngoài ý muốn, đúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-hai-nam-xuan-o-chon-giang-nam/5220659/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.