Thứ Năm, Lương Phi đi công tác Thâm Quyến. Thâm Quyến oi bức, ẩm ướt, dự án đã vào giai đoạn cuối. Chiều thứ Sáu cô từ hiện trường dự án trở về, về nhà tắm rửa, thu dọn đồ đạc, mang theo vài bộ quần áo thay để đến chỗ Chu Bạc Ngôn. Trong tủ quần áo treo không ít đồ của một thương hiệu lớn nào đó, tem mác còn chưa tháo.
Lần đầu tiên đến nhà Chu Bạc Ngôn sau buổi hẹn hò, cô mang theo một vali nhỏ. Chu Bạc Ngôn nói: "Em không cần mang quần áo."
Lương Phi nói: "Hửm?"
Chu Bạc Ngôn dẫn cô đến phòng thay đồ, mở tủ quần áo: "Đây đều là quần áo của em, còn nhớ không? Mua ở Tam Á đấy. Lúc đó anh hỏi địa chỉ nhà mới của em, định gửi đến cho em, rồi em chặn WeChat của anh luôn. Những bộ quần áo này vẫn để ở đây từ lúc đó tới giờ."
Lương Phi lấy quần áo xuống xem kích cỡ, soi thử trước gương, cảm giác áo không tài nào chui vào được: "Quần áo hồi còn nhỏ thì sao em mặc được."
Chu Bạc Ngôn cười đến mức đuôi mắt cong vút: "Bây giờ em cũng đâu lớn hơn bao nhiêu."
Ít nhất là lớn hơn sáu tuổi rồi. Lương Phi nói: "Lớn hơn nhiều rồi."
Trong năm năm, cân nặng của Lương Phi tăng lên không ít. Nói chính xác là tăng cơ, chiều cao cũng cao thêm chút ít, sống lưng thẳng hơn, dáng người giãn nở, cả con người như được "mở ra" vậy.
Chu Bạc Ngôn nhìn cô một cái: "Em thử xem."
Lương Phi chọn vài bộ, mấy mẫu năm đó đều là kiểu dáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-hai-nam-xuan-o-chon-giang-nam/5220631/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.