Mấy hôm trước, khi vừa quay về, cô xuống nhà ăn ăn cơm, thì thấy Tôn Hồng Bân từ đằng xa cười tươi chạy vọt tới. Lương Phi thực ra cũng hơi nể Tôn Hồng Bân.
Tôn Hồng Bân cười nói: "Lương tổng, hôm nay cuối cùng cũng có cơ hội gặp cô rồi. Mấy tháng không gặp, khí chất lại càng đẹp hơn."
Lương Phi mỉm cười: "Quản lý Tôn, cứ gọi tôi là Tiểu Lương là được. Anh ăn cơm chưa?"
Tôn Hồng Bân nói: "Chưa, khó khăn lắm mới gặp được một lần, trưa nay mình ra ngoài ăn nhé?"
Lương Phi nói: "Chiều tôi còn phải họp, ăn ở nhà ăn là được rồi."
Tôn Hồng Bân nói: "Ồ ồ, cũng được." Vừa đi vừa lấy từ trong túi ra một thứ, nhét vào tay Lương Phi: "Lô quà nhỏ của công ty bọn tôi, tặng cô một quyển, coi như kỷ niệm."
Lương Phi liếc nhìn, là một cuốn sổ tay đặt làm riêng, cô cười nói: "Được chứ, cảm ơn anh."
Tôn Hồng Bân lại nói: "Cô mở ra xem đi, đợt giấy lần này rất tinh xảo."
Lương Phi không để ý, Đại Nguyên đặt làm không ít quà tặng, có sổ tay, bút máy, USB, ba lô, áo thun các loại.
Nhà ăn đông người, Tôn Hồng Bân tán gẫu vài câu với Lương Phi, Lương Phi trở về văn phòng, tiện tay nhét cuốn sổ vào ngăn kéo.
Tối đến, Tôn Hồng Bân lại gọi điện cho cô tán gẫu, không nhắc chuyện công việc, chỉ nói đông nói tây. Lương Phi đang chuẩn bị rời khỏi văn phòng, trong lòng thấy kỳ lạ, chợt nhớ đến cuốn sổ tay kia.
Cúp máy của Tôn Hồng Bân xong, Lương Phi quay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-hai-nam-xuan-o-chon-giang-nam/5220609/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.