"Xin lỗi, tôi không cố ý nghe cuộc nói chuyện của hai người, chỉ là muốn nằm nghỉ một lát cho tỉnh rượu thôi."
Bành Tiên Trạch tắt chuông điện thoại, vươn vai một cái. Anh mua vé máy bay gấp nên không mua được hạng nhất, ngồi suốt mười ba tiếng, lại từ Thượng Hải bay đến Nam Giang, vẫn chưa kịp thích nghi với chênh lệch múi giờ. Tên Tôn Hồng Bân còn kéo anh uống rượu như điên. Anh lấy cớ đi vệ sinh, tìm được chỗ nằm nghỉ, chưa được bao lâu thì tình cờ xem trọn một vở kịch hay.
Anh từng ăn tối với Lương Phi một lần, ấn tượng về cô cũng khá tốt, có chút kiêu ngạo, xa cách, nhưng biết giữ đúng vị trí của mình. Không ngờ lại gặp phải cảnh này. Đã là người mà Chu Bạc Ngôn đang hẹn hò, anh ta khó tránh khỏi liếc nhìn thêm vài lần, đầy hứng thú, quan sát cô, dù sao con mắt chọn người của Chu tổng xưa nay vốn nổi tiếng là sắc sảo.
Lương Phi nói: "Quản lý Bành, nhìn đủ chưa? Hành động này hình như không hợp với hình tượng 'người tốt' của anh lắm đâu."
Bành Tiên Trạch lập tức hiểu ý, chậm rãi đứng dậy khỏi sofa, nụ cười lộ hàm răng trắng sáng: "Yên tâm đi, tôi nhất định sẽ không nói ra ngoài đâu."
Nói xong, anh vừa cười vừa bước ra ngoài, trước khi mở cửa rời đi còn quay đầu nhìn Lương Phi thêm một cái.
Lúc này, Lương Phi hoàn toàn không còn tâm trạng nói chuyện với anh nữa, quá xấu hổ rồi. Cô ngồi phịch xuống ghế, đưa tay vò tóc. Trong lòng thầm nghĩ, hình tượng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-hai-nam-xuan-o-chon-giang-nam/5220597/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.