Anh đã kiên nhẫn nói suốt một hồi, kết quả cuối cùng lại dẫn đến một câu hỏi như thế phản ứng đầu tiên của anh là vừa bất lực vừa buồn cười. Anh vốn không có thói quen giải thích.
Chỉ trong thoáng chốc, suy nghĩ của anh đã đổi hướng. Thật ra, Lương Phi muốn làm ở công ty nào hay anh giúp thế nào cũng chẳng còn quan trọng. Anh vặn nắp chai nước lại, đặt lên bàn, hai tay chống nhẹ lên mặt bàn, cúi đầu nhìn Lương Phi, ánh mắt vừa như cười, vừa như không.
Anh chợt nhận ra, mình nhớ rõ từng khoảnh khắc từ khi gặp cô đến nay. Lần đầu tiên là trước cửa khách sạn ở Vĩnh Khang, anh cảm thấy có ai đó đang quan sát mình, quay đầu lại thì bắt gặp một đôi mắt trong veo, tựa như tia nắng đầu tiên buổi sớm mai rơi xuống ngọn cây. Mái tóc dài hơi xoăn, buông nhẹ trên vai, gương mặt nhỏ bằng bàn tay, ánh mắt lạnh nhạt, xa cách, ẩn chứa vẻ cảnh giác thận trọng. Cảm giác đầu tiên của anh khi ấy là: cô gái này không dễ tiếp cận, giống như một con nhím nhỏ xù gai lên để tự bảo vệ mình.
Có những chuyện, không nói ra là một kiểu, nói thẳng ra lại là một kiểu khác. Bị ánh mắt của Chu Bạc Ngôn nhìn chằm chằm, má Lương Phi dần ửng hồng, lan lên tận vành tai. Cô còn trẻ, chưa biết giấu cảm xúc, trong ánh mắt vừa có vẻ ngượng ngùng vừa hoang mang, nhưng vẫn cố giữ vẻ cứng cỏi, ưỡn thẳng lưng hỏi lại: "Tôi nói sai sao?"
Ngoài cửa sổ, dường như trời bắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-hai-nam-xuan-o-chon-giang-nam/5220592/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.