Rời khỏi văn phòng của Lý Tây Đình, Lương Phi vẫn chưa hết bàng hoàng, không ngờ anh lại sắp nghỉ việc, hơn nữa còn cho cô một cơ hội lựa chọn.
Tập đoàn Tân Thuận cách khu công nghiệp khoảng ba mươi phút đi xe, nằm ở huyện Đông Ngô, khu vực cách xa trung tâm thành phố Nam Giang. Trước đây đó vốn là một thị xã cấp huyện, sau khi khu trung tâm Nam Giang mở rộng thì được sáp nhập thành quận Đông Ngô. Nghĩ đến quãng đường xa và việc phải thuê nhà mới, cô thấy khá phiền phức.
Nhưng không đúng, khoảng cách và việc thuê nhà mới chỉ là những điều cần cân nhắc sau cùng. Cô bỗng có thôi thúc muốn gọi cho Triệu Manh để hỏi ý kiến, nhưng trong công ty không tiện gọi điện, đành kìm lại.
Cô mở mạng lên tìm thông tin về Tập đoàn Tân Thuận: doanh nghiệp này có giá trị thị trường gần nghìn tỷ, giá cổ phiếu nhiều năm nay luôn ổn định, là một công ty kiểu mẫu trong ngành điện tử, khách hàng chủ yếu đều là các doanh nghiệp hàng đầu trong lĩnh vực.
Xét theo ngành nghề, Tân Thuận thuộc lĩnh vực điện tử, còn Đại Nguyên lại nằm trong mảng thiết bị công nghệ cao, hai bên không thuộc cùng một hệ ngành.
Cô không hiểu rõ về Tập đoàn Tân Thuận, nhưng hầu hết các đồng nghiệp mà cô từng tiếp xúc ở Đại Nguyên đều có tính chuyên nghiệp và tinh thần nghề nghiệp rất cao, tác phong cá nhân cũng rất tốt.
Sản phẩm của Đại Nguyên là sản phẩm công nghệ công nghiệp hiện đại thực thụ, và cô luôn cảm thấy tự hào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-hai-nam-xuan-o-chon-giang-nam/5220590/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.