Chu Bạc Ngôn và La Cảnh Nhiên quay lại văn phòng, Vivian mang hai tách trà vào. La Cảnh Nhiên ngửi thấy mùi "bát quái", phấn khích nói:
"Vừa nãy sao lại dẫm tôi thế? Lương Phi là em gái của Lương Vân phải không? Sao cô ấy lại ở Đại Nguyên vậy?"
Chu Bạc Ngôn ngồi xuống ghế sô-pha: "Trà nhà tôi, nếm thử xem."
La Cảnh Nhiên ngồi đối diện, cầm tách trà lên uống một ngụm: "Nói mau đi, tôi tò mò chết mất!"
Chu Bạc Ngôn chậm rãi mở miệng: "Lần trước trước khi đi Bắc Kinh tìm cậu, tôi đã gặp Lương Phi trong buổi tiệc ở Vĩnh Khang. Tôi có hỏi người địa phương xác nhận rồi, đúng là em gái của Lương Vân. Cô ấy tình cờ ứng tuyển vào công ty. Giai đoạn này, việc cô ấy biết tôi và Lương Vân là bạn chẳng giúp ích gì cho con đường sự nghiệp của cô ấy. Kinh nghiệm làm việc ở cấp cơ sở rất quan trọng, phải từng bước rèn luyện thật vững chắc. Còn cậu, rầm rộ đưa Kiều Minh Ngữ vào công ty mà không nghĩ đến hoàn cảnh của cô ấy."
La Cảnh Nhiên nói: "Công ty lớn thật phiền phức, chuyện gì cũng phải cân nhắc kỹ như vậy. Người nhà tôi tôi hiểu, Kiều Minh Ngữ chẳng có bao nhiêu chí tiến thủ."
Chu Bạc Ngôn liếc anh ta một cái.
La Cảnh Nhiên bị ánh nhìn đó làm lạnh sống lưng, nhận ra mình vừa lỡ lời, ngẩng đầu khỏi tách trà, cười gượng: "Tôi... tôi muốn nói là Chu tổng suy nghĩ thật chu đáo."
Chu Bạc Ngôn nói: "Uống trà của cậu đi."
Một lúc sau, anh lại nói tiếp: "Bạn tôi tặng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-hai-nam-xuan-o-chon-giang-nam/5220582/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.