Trước khi chính thức vào làm, Lương Phi chuyển nhà đến khu tái định cư gần công ty Công Nghệ Đại Nguyên. Khu này không phải đóng phí quản lý, gồm sáu tầng, không có thang máy; tầng một có những gara ô tô, nhiều gara trong số đó được người già cải tạo để ở, họ thường ngồi trên ghế mây trước cửa gara, trò chuyện hoặc hóng gió.
Bạn cùng phòng của Lương Phi tên là Tống Tân Vận, cũng là người từ nơi khác đến Nam Giang lập nghiệp, đã tốt nghiệp được hai năm.
Khi Lương Phi vừa chuyển hành lý đến dưới tòa nhà, liền gặp Tống Tân Vận đang xuống cầu thang, cô mặc áo phông, quần bò, đeo túi vải canvas, vừa thấy Lương Phi đã nhiệt tình đón lấy chiếc vali lớn trong tay cô: "Em đến rồi à? Để chị giúp em mang lên."
Lương Phi có hai vali, thêm một túi lớn, đang thở hổn hển đứng ở đầu cầu thang, tính xem nên vác thế nào lên tầng. Cô nói: "Chị sắp ra ngoài à? Nếu có việc thì cứ đi trước đi, em tự mang lên từ từ cũng được."
Tống Tân Vận nói: "Chị định đi mua ít rau. Gần đây có một chợ lớn lắm, để chị giúp em mang đồ lên trước đã."
Lương Phi nói: "Cảm ơn chị nhé."
Tống Tân Vận vừa xách hành lý vừa nói: "Khu tái định cư này người đủ kiểu luôn. Em nhìn kìa, dưới lầu còn có người dựng cả rạp nữa. Hôm qua họ làm đám tang, tiệc linh đình suốt đêm, đến giờ còn chưa dỡ, ồn ào kinh khủng. Chị phải đeo nút tai mới ngủ nổi đấy."
Lương Phi hỏi: "Không có ai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-hai-nam-xuan-o-chon-giang-nam/5220566/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.