Phó Đồng Văn nói xong mấy câu rồi lại lơ đãng vu0t ve lòng bàn tay Thẩm Hề, ngón tay dịu dàng trượt xuống mạch máu mờ xanh trên mu bàn tay cô, ánh mắt phong lưu. Cô bình tĩnh lại, nhận ra anh vẫn mạnh như rồng như hổ.
Còn nói ôm một lát sẽ ổn... toàn lừa người ta thôi.
Anh cũng nhận ra mình không bình tĩnh được như vẫn tưởng, bèn khẽ cười: "Hay là em xuống đi."
Câu này, làm như cô muốn ngồi lì trên đùi anh không bằng...
Thẩm Hề biết anh thích trêu đùa. Cô cố gắng khuyên bản thân đừng so đo với bệnh nhân, không nói gì trượt khỏi đầu gối anh: "Em đi dọn giường."
"Anh đâu muốn ngủ." Anh nắm tay cô, dẫn cô đến chiếc ghế bành trống bên cạnh. "Nào, ngồi xuống đây."
Giữa hai chiếc ghế là chiếc bàn trà hình chữ nhật khảm đá cẩm thạch.
Thấy cô ngồi xuống, Phó Đồng Văn liền đứng lên, một là vì muốn phân tán những suy nghĩ ấy về cô, hai là đi rót trà cho cô.
Vừa rồi người làm còn ở đây, cả hành động lẫn lời nói đều bị hạn chế, bây giờ không còn người ngoài, anh lại muốn phục vụ cô uống tách trà nóng.
Trên chiếc bàn sách bên ngoài có một ấm trà, do gã hầu để lại ban nãy.
Phó Đồng Văn nhấc ấm trà lên, loẹt quẹt đôi dép bằng da mềm, khoác áo quay trở lại. Trong ánh đèn, một túm tóc trước trán anh chạm vào mắt, miệng mỉm cười, giống như người bước ra từ bức tranh ngày xưa.
Cũng không đúng, Thẩm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-hai-nam-kich-co-nhan/2579198/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.