Nhân Tế là nơi cô nghĩ tới đầu tiên.
Thế là cô quyết định đi luôn.
Tòa nhà Nhân Tế to hơn cô nghĩ rất nhiều, đông như trẩy hội. Cô bước vào đại sảnh bệnh viện, tìm một y tá, hỏi thăm nơi này có ai tên "Tiền Nguyên" hay không. Người nọ nghi hoặc lắc đầu, nói rằng Nhân Tế không có người này.
Chẳng lẽ nhớ nhầm tên bệnh viện? Không đâu, bệnh viện nổi tiếng như thế, nghe một lần thì không quên được.
Thẩm Hề ngẫm nghĩ, lại hỏi y tá đó, khoa Ngoại có bác sĩ nào vừa mới xuống tàu trở về không? Hai người, một người Anh, một người Trung Quốc. Nói đến đây y tá mới mỉm cười đáp rằng có.
Thẩm Hề vội vàng đưa hộp thuốc lá cho y tá, người nọ cũng nhiệt tình dặn cô chờ ở đại sảnh.
Một lát sau, người Anh nọ tươi cười bước ra.
"Tôi dẫn cô đi tìm anh ta." Người Anh nói, đưa cô lên tầng hai tìm cái người tên "Tiền Nguyên" ấy. Lên tầng, vừa đúng lúc bóng chiều râm mát, ánh nắng không đủ, hành lang lại không bật đèn nên hơi tối. Gạch men trên sàn đều mới lát, lóe sáng trong nơi âm u.
Người Anh đẩy một cánh cửa ra.
Trên mặt đất bên trong căn phòng phủ toàn giấy trắng tinh. Một người đàn ông quỳ trên sàn quay lưng về phía họ sắp xếp tài liệu, nghe thấy tiếng động bèn quay đầu, nhìn thấy Thẩm Hề, lập tức cười nói:"Quả nhiên cô đã tới."
"Tôi tới rồi, nhưng suýt bị người khác tưởng là kẻ lừa đảo." Cô "lễ phép" trả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-hai-nam-kich-co-nhan/2579190/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.