Ba ngày sau, bệnh nhân ấy vẫn không qua khỏi.
Thuyền trưởng mời một vị cha xứ trên tàu tới, trong lễ tang nhỏ, cha xứ nói:"Anh ta đã được Chúa đưa đi, giờ phút này đang ở cùng với Chúa, không còn phải nếm những cảm giác chúng ta phải trải qua, không còn nước mắt, bệnh tật và chết chóc..."
Thi thể của anh ta được đưa xuống tàu vào ngày hôm sau, chôn tại nới đất khách quê ngưòi.
Đây là cuộc từ biệt thứ nhất.
Một tháng sau, vệ sĩ bắn tỉa xuống tàu.
Lại hai tháng trôi qua, tàu đã đi vào hải phận Trung Quốc, đầu tiên sẽ đến Quảng Châu rồi đi tiếp lên hướng Bắc đến Thượng Hải.
Lúc này đã là trung tuần tháng Bảy.
Từ đêm qua trời đổ mưa bão.
Cho đến sáng sớm, mưa vẫn chưa có giây phút nào tạnh.
Hạt mua gõ lên tấm kính mờ của phòng ăn tạo nên tiếng kêu lộp độp, không giống tiếng mưa rơi, mà giống như tiếng đạn liên miên. Đến ngày hôm nay, quá nửa hàng khách khoang hạng sang và khoang hạng nhất đều đã xuống tàu, bàn ăn xung quanh đều trống, nhân viên phục vụ vẫn đều đặn thay hoa tươi cho mỗi bàn. Đến bàn họ, Đàm Khánh Hạng đưa tay nhận hoa, có vẻ muốn làm thay phục vụ.
Không ngờ, giây tiếp theo anh ta đưa hoa trong tay cho bạn gái:"Tặng em."
Cô gái ấy đã ở bên anh ta nhiều ngày nên hiểu những từ tiếng Trung đơn giản. Gương mặt thoáng cái đỏ bừng, cô ấy nhận lấy hoa:"Cảm ơn anh."
Thẩm Hề liếc mắt.
Đàm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-hai-nam-kich-co-nhan/2579182/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.