Bốn năm sau.
Sáng sớm, toàn bộ cù lao Hà Diệp được một lớp sương mỏng ban mai bao trùm, nhìn từ bờ bên kia, trông như tiên cảnh mờ ảo trên lòng sông.
Từ sáng sớm Tông Lãng đã thức dậy, chuẩn bị bữa sáng. Đồ ăn cho Tiểu Lang, thức ăn cho mèo Tiểu Bạch, cả đống lương thực cho gà vịt nữa, binh binh bang bang làm việc một hồi mới chui vào bếp, chuẩn bị cháo đậu đỏ cho Trình Nặc và trứng gà luộc cho Đóa Đóa. Đợi tới khi sắc trời sáng choang, anh bưng bữa sáng lên bàn, lại đến giúp con gái bảo bối mặc quần áo.
Giường nhỏ của Đóa Đóa kê cuối giường lớn. Nhưng con bé không thích ngủ một mình, hễ Tông Lãng thức dậy là lại chân trần chui lên giường lớn.
Tông Lãng cố ý đến vén chăn giường nhỏ, không thấy người đâu, lại kêu lên với Trình Nặc: “Vợ ơi, không xong rồi, không thấy Đóa Đóa đâu cả, có phải tối qua đã để Sói Xám tha đi rồi không!”
Đóa Đóa trốn trong chăn cười khanh khách, “Bố ơi, con ở đây mà!”
Cô bé chui ra khỏi chăn, lọn tóc xăn tự nhiên ở trên đỉnh đầu bị đè xuống, trong tay còn ôm búp bê bảo bối. Con búp bê này được Trình Nặc làm từ khi cô bé vẫn còn trong bụng mẹ. Từ nhỏ cô bé đã ôm nó ngủ rồi, đi đâu cũng mang theo.
Tông Lãng bước đến ôm lấy Đóa Đóa, giơ thật cao.
“Con bé xấu xa này, tại sao lại chạy đến quấy mẹ hả?”
Đóa Đóa thích nhất là được giơ lên cao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mua-xuan-o-can-nha-cu/2533006/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.