Buổi tối trước khi ngủ, Tông Lãng gửi tin nhắn đến: Ngủ ngon /hôn hôn/
Trình Nặc nhìn biểu tượng hôn hôn, khóe môi bất giác cong lên. Nhớ lại chuyện đã xảy ra hôm nay cùng chiếc hôn vừa rồi ở trên phà, cô cảm thấy sắp không nhận ra mình nữa rồi.
Sao lại trở thành như thế chứ, rõ ràng vẫn luôn nhắc nhở bản thân, phải cách xa anh, tránh xa anh ra, nhưng sao lại không làm được thế này, mà không chỉ không làm được, lại còn chủ động hôn anh. Cô muốn nhắc nhở mình lần nữa, nhưng lòng lại không nghe lời, cứ nhớ đến nụ cười, bàn tay cùng nụ hôn của anh…
Một đêm này, Trình Nặc không biết mình ngủ đi lúc nào, dù sao lúc tỉnh dậy, cơ thể tràn trề năng lượng, tâm trạng thoải mái.
Lúc ăn sáng, Tông Lãng vẫn lại đến ăn chùa. Trình Nặc vùi đầu ăn cháo, nghe anh và chú Lưu nói chuyện, cũng cảm nhận được ánh mắt anh cứ lởn vởn trên người cô.
Cô nhanh chóng ăn hết, chào hỏi chú thím rồi đi qua nhà trước.
Chưa đi được bao xa thì nghe thấy sau lưng có tiếng bước chân vang lên.
Tông Lãng đuổi theo, sóng vai đi cùng cô, hỏi: “Ngủ ngon không?”
Trình Nặc đáp có, anh lại nói: “Anh ngủ không ngon chút nào, cả đêm chỉ toàn nhớ em.”
Trình Nặc đỏ mặt, đi nhanh hơn.
Trên đường không có ai, tim Tông Lãng như chú thỏ nhỏ muốn nhảy ra ngoài: giật dây anh hãy làm gì đó đi.
Đến nhà cũ, mấy người chú La vẫn chưa tới, Trình Nặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mua-xuan-o-can-nha-cu/2532961/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.