Kì nghỉ Tết đã hết, nhịp sống trở lại nhưng gần đây Vũ rất ít khi đến công ty, thường ở nhà; đến giờ thì đưa đón tôi đến trường, đón tôi về nhà, chung quy cuộc sống rất yên ổn.
Tôi lo sợ cuối tháng một dương lịch là sắp đến tết nguyên đán mà tôi phải thi thì không không thể về Việt Nam, thật may là vào khoảng thời giam đó chương trình ít, giáo sư lại là người Việt Nam nên rất thông cảm cho tôi liền quyết định giao đề tiểu luận trước cho lớp, em nào về thì về và dành thời làm tiểu luận, em nào ở lại thì có thể đến thư viện tự học, nếu có gì thắc mắc có thể liên lạc với thầy. Tôi đã có mấy quyển sách Vũ mua cộng với sách của tôi chắc cũng đủ.
Hơn hai giờ chiều tôi tranh thủ lấy xe đạp chạy ra quán hàng bán trái cây mua một thùng cam rồi lẳng lặng đạp xe đến nhà trọ của Ly.
Đường cũ lâu ngày không đi sẽ lạ, người cũ không gặp lâu sẽ quên.
Đã rất lâu rồi tôi không gặp được Bích Ly, không phải tôi quên nhưng có lẽ đúng theo lời Bích Ly nói, chúng tôi không hợp làm bạn.
Tôi rẽ vào con đường đã hoá thành dĩ vãng, quay đầu lại không còn thấy hình ảnh tôi và Ly đi cùng nhau như năm xưa, tất cả đều trở thành kí ức, một kí ức muôn màu từ khi là những đứa trẻ, là bạn học cùng bàn, là du học sinh cùng trường, là bạn cùng phòng. Tôi từng ngỡ chúng tôi là tri kỷ nhưng bây giờ đã khác, giống như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mua-thay-la/40179/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.