Ngu Trì Cảnh muốn tìm thứ gọi là cảm tình mà Tạ Du nói từ người Thời Hoài.
Nhưng hắn thất bại.
Hắn thấy có người đổ bột phấn vào cốc nước của Thời Hoài, thấy có người bỏ chuột chết vào cặp sách Thời Hoài, thấy ai cũng tiện tay vứt rác vào ngăn bàn Thời Hoài.
Hắn thấy Thời Hoài rửa đi rửa lại cái cốc rất nhiều lần, thấy Thời Hoài cố nén buồn nôn vứt chuột đi, thấy Thời Hoài cúi đầu quét rác.
Hắn thấy rất nhiều, nhưng chưa có một giây nào trong lòng hắn dao động. Ngu Trì Cảnh nghĩ, hình như mình đúng là người không có cảm tình.
Hắn phải thừa nhận, hắn chỉ là một cục đá bốc mùi phủ đầy bụi bẩn, không chỉ bị ngăn cách với bên ngoài, trong ruột cũng chỉ là vật cứng gõ mãi vẫn bất động.
Rốt cuộc cảm tình của hắn trôi đi đâu mất rồi?
Ngu Trì Cảnh cũng không biết. Tiết này là tiết thể dục, hắn không muốn tự hỏi vấn đề này nữa, xuống lầu, chơi bóng rổ một mình.
Đánh bóng một hồi cũng mệt, Ngu Trì Cảnh ôm bóng rổ về phòng học.
Cửa phòng học mở ra, hắn thấy Thời Hoài đứng cạnh bàn học, rất yên tĩnh, trong tay cầm tờ giấy lau bàn, trên mặt bàn bị người ta đổ mực nước màu đỏ.
Chỗ ngồi của Thời Hoài rất đẹp, là nơi mà chiều nào ánh nắng mặt trời cũng chiếu vào, bây giờ cũng vậy.
Cả người Thời Hoài đều được bao phủ trong ánh nắng, hàng mi, lông mày, đồng tử, đều nhuốm màu hổ phách, hơi lóe sáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mua-nho-lanh-lanh/3593365/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.