Từ giờ không bão chương nữa, lệch view kinh khủng ☺.
Nhớ vote để tôi có động lực ra chương mới nha.
Giờ thì bật nhạc để thăng hoa cảm xúc nào.
___________________________________
Cơn mưa ngày một lớn dần, lớn đến nỗi át cả tiếng khóc của tôi. Tôi không hiểu, thật sự không hiểu rốt cuộc bản thân đã làm gì sai cơ chứ?
Thế Hưng nói cậu ấy hết yêu tôi, nói cậu ấy chỉ muốn chơi đùa tôi, cậu ấy nghĩ tôi là con nít sao? Cậu ấy nghĩ tôi tin vào những lời cậu ấy nói sao?
Tôi yêu cậu ấy 2 năm, lẽ nào không biết ánh mắt mà Hưng giành cho tôi là thật hay giả? Hết lần này đến lần khác, cậu ấy luôn cố trốn tôi cho bằng được. Bây giờ còn xoá luôn cả số điện thoại rồi, thật sự là muốn trốn tôi.
Trời mưa lớn hơn rồi... may mà cậu ấy không còn ở Việt Nam, vì Hưng sợ mưa. Nếu không có tôi cậu ấy sẽ rất sợ.
Tôi cất điện thoại vào túi, bước đi trên con đường quen thuộc mà trống trải hơn bao giờ hết. Tôi không biết mình nên đi đâu nữa, không có cậu ấy tôi không biết phải làm gì để dán lại những mảnh vỡ này cả.
Lúc trước, chính cậu ấy là người đã cùng tôi nhặt lại từng mảnh một, dịu dàng lắp đi sự bi thương mà cuộc đời để lại cho tôi. Nhưng giờ thì sao? Thế Hưng đi rồi, ai sẽ cùng tôi đi tìm lại chúng một lần nữa đây? Mảnh vỡ ngày một sắc rồi, chỉ cần chạm vô sẽ thấy đau vô cùng, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mua-hoa-nam-ay-lai-vi-toi-ma-no/3610420/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.