Hôm nay mình bão 2 chương, nhớ vote cho sự chăm chỉ này ạ.
Nghe nhạc để thăng hoa cảm xúc nhé.
___________________________________
Và rồi....
Và rồi cậu ấy thất hứa.
Lần đầu tiên cậu ấy đột nhiên biến mất khỏi tầm mắt tôi.
"Minh Phúc, mày có thấy Hưng đâu không?"
Tôi gõ cửa phòng của họ, trên tay vẫn liên tục gọi đến số máy quen thuộc.
"Không, chẳng phải Hưng và mày cùng đi mua đồ ăn sáng à?" Phúc mở cửa ra với khuôn mặt như vừa mới tỉnh dậy, thều thào đáp.
"Phải, anh ấy hứa sẽ đi ăn sáng cùng tao. Như tao chờ mãi mà chẳng thấy." Tôi bắt đầu hoảng loạn, cuối cùng tôi cũng hiểu cảm giác của Hưng khi thấy tôi biến mất vào hôm ở Mộc Châu.
"Diệp Chi, không sao đâu. Thằng ấy không phải trẻ con, nếu lạc đường nó sẽ trở về được." Minh Phúc trấn an tôi.
Tôi về phòng với hi vọng sẽ như lời Phúc nói, tôi không muốn linh cảm của mình lại thành sự thật một lần nữa đâu.
Tối hôm đó, tôi cứ trốn trong phòng gọi hết cuộc này đến cuộc khác. Nhưng thứ tôi nhận được là gì?
Một giọng nữ lạnh lùng mà cứng nhắc thông báo về số máy bận.
Thuỳ Dương và những người khác biết chuyện cũng không làm phiền, họ biết nếu tôi đã không tìm được Hưng thì chắc chắn họ sẽ chẳng tìm ra đâu.
Đêm hôm đó, tôi như phát điên vì sự biến mất không một lời thông báo của cậu ấy. Lỡ rằng cậu ấy gặp tại nạn thì sao? Hoặc đang trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mua-hoa-nam-ay-lai-vi-toi-ma-no/3610418/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.