Thiên Trâm choàng tỉnh giấc vì tiếng chuông điện thoại kêu ầm ĩ phía đầu giường.
Cô khó chịu cầm điện thoại lên, nhíu mày vì ánh sáng đột ngột từ màn hình.
[Bạn vừa nhận được một cuộc gọi nhỡ từ số lạ.]
Lại chuyện gì nữa, hôm qua Thiên Trâm thức khuya vẽ tranh, cô thật sự chưa ngủ đủ.
Thiên Trâm bước xuống giường đi đến nhà vệ sinh, vừa đánh răng vừa gọi lại.
"Alo, ai đó ạ?"
Đầu dây bên kia nhấc máy rất nhanh, giọng nói gấp gáp vô cùng mừng rỡ: "Chào...chào cháu, bác là mẹ Nguyễn Gia Huy. Bác muốn gặp cháu."
Cô im lặng một lúc lâu, không muốn tiếp chuyện với người này chỉ muốn ngắt máy ngay lập tức . Giữa cô và bà ấy, thật sự còn gì để nói sao?
Có lẽ mãi không thấy tôi trả lời, bà ấy bắt đầu giải thích.
"Coi như lần này cô xin cháu nhé Thiên Trâm. Con trai cô...nó mất trí nhớ rồi. Con giúp cô..."
"Anh ấy, làm sao?" Tôi ngắt lời bà ấy, sửng sốt không dám tin vào tai mình.
Không đợi bà ấy nói thêm, Trâm nhanh chóng vào thay đồ, miệng vẫn liên tục lặp đi lặp lại:
"Chúng ta gặp nhau ở quán cũ đó nhé. Lúc đấy rồi nói rõ ạ."
****
"Con...con có thể qua Mỹ với Huy được không?"
"Dạ?" Cô vừa uống ngụm nước đầu tiên trong ngày đã bị bà ấy làm cho sặc sụa. Mông lung hỏi đùa:
"Thưa bác, con với Gia Huy chấm dứt rồi ạ. Con đến đây chỉ muốn hỏi thăm tình hình anh ấy thôi."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mua-hoa-nam-ay-lai-vi-toi-ma-no/3593027/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.