Chỉ còn 23 ngày nữa sẽ được nghỉ đông, 20 ngày nữa sẽ đến kì thi cuối kì.
Vu Chiêu Đệ càng chịu khó học tập hơn, chắt chiu từng giây từng phút. Nhưng đa số các bạn trong lớp đều không có ý định thi đại học, vẫn đi học muộn hoặc không đến lớp như trước. Chỉ có vài người thực sự hạ quyết tâm chăm chỉ.
Sáng sớm, Vu Chiêu Đệ vừa đến lớp đã nghe Trịnh Nhã Thu nói rằng hôm nay Đỗ Hạo Vũ sẽ đến trường thôi học.
“Thôi học? Vì sao?” Vu Chiêu Đệ vừa lấy sách vở ra vừa hỏi.
Trịnh Nhã Thu lắc đầu: “Tớ cũng không biết. Dù sao cậu ta cũng không hề đến lớp, thôi học cũng giống như vậy thôi.”
Hai người đang nói chuyện thì Lâm Thịnh đi vào từ cửa sau, đặt một hộp sữa lên bàn Vu Chiêu Đệ.
Vu Chiêu Đệ quay lại trả sữa cho anh, nhăn mặt nói khẽ: “Lâm Thịnh, em đã nói đừng mua sữa cho em nữa, sao anh không chịu nghe vậy.”
Cả tuần nay mỗi sáng Lâm Thịnh đều để một hộp sữa lên bàn cô. Ban đầu anh nói là bà nội đưa cho cô, bảo cô đừng từ chối lòng tốt của bà. Sau khi bị cô vạch trần thì anh liền dứt khoát đưa thẳng cho cô.
“Vu Chiêu Đệ, cái này là để bổ sung dưỡng chất, em có muốn thi đại học hay không? Trông em lại gầy đi vài cân rồi, uống sữa là để tốt cho em, anh làm hại em bao giờ. Cầm lấy nhanh! Nếu không lấy thì lần sau anh không giảng đề cho em nữa.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mua-hoa-khong-ve-lai/2825061/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.