Có thể thấy rõ ràng mọi người trong liên đội rất hài hước , lúc này đây Hà Tiêu đã cảm nhận được hết.
Lúc rời khỏi bệnh viện là hơn mười một giờ, Trình Miễn đi cùng Hà Tiêu đến cửa bệnh viện, nhìn chân của cô cử động khó khăn liền nói: "Để anh lái xe đưa em về nhé."
Hà Tiêu lắc đầu : "Nhà em cách đây có hai con phố, không cần phải đi xe đâu."
"Vậy cũng được." Trình Miễn suy nghĩ một chút, rồi lại ngẩng đầu lên nói, "Thế để anh cõng em về vậy."
Hà Tiêu giật mình: "Như vậy được sao? Sẽ bị nhiều người nhìn đấy”.
"Tại sao lại không được." Trình Miễn cười cười, ánh mắt đen nhánh như bị phủ một lớp sương mù, ướt át mà trong suốt, "Không phải em nói sẽ xem xét hiểu hiện của anh hay sao? Không cho anh cơ hội biểu hiện, thì em lấy cái gì để kiểm tra anh?" Nói xong thì trực tiếp đứng trước mặt cô, ngồi xổm xuống: "Lên đây đi."
Hà Tiêu bình tĩnh đánh giá đại đội trưởng Trình, chỉ cúi đầu nhìn quân hàm của anh thấy một hàng năm ngôi sao sáng ngời ở trên quân phục, cuối cùng không từ chối anh nữa.
"Khi nào mệt, anh hãy để em xuống nhé." Cô nhẹ nhàng ôm lấy cổ của anh.
Trình Miễn cẩn thận cõng cô, do bị đè nặng ở trên người, nên lúc nói chuyện âm thanh cũng trầm thấp : "Yên tâm đi, anh đã từng đeo vật nặng 50Kg chạy huấn luyện nên cõng em cũng không vất vả.”
Như sợ cô không tin, nói xong anh chạy nhanh về phía trước một đoạn, Hà Tiêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mua-dong-dai/1222893/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.