" Muội đấy, chỉ biết ham chơi."
" Có đâu!"
Cô bĩu môi nhìn hắn với ánh mắt tủi thân.
Nhìn thấy biểu hiện đáng yêu của cô, hắn bất lực. Khẽ đặt tay lên xoa đầu cô an ủi. Mà việc này, Lý Minh đứng bên cạnh có chút ghen tỵ. Hắn ta thấy bản thân giống kỳ đã cản mũi hai người họ vậy. Đành chuyển mắt sang hướng khác. Nào ngờ, lại dời tầm mắt vào đám chim kia. Nhìn con nào cũng có gia đình làm cô hắn ta càng thêm tủi thân hơn. Hơ hơ...ông trời thật biết trêu chọc kẻ cô đơn như Lý Minh mà.
" Khụ khụ...hai người tập trung vào việc chính được không."
Lý Minh khẽ nhắc nhỡ.
Nhận thấy bản thân có phần lộ liễu,Thượng Đằng thu lại tầm tay của mình. Hắn quay sang chỗ khác. Bàn tay điêu luyện, vẽ một lá bùa chú lên không trung rồi ấn vào ngọn lửa bên dưới. Bùa chú gặp lửa liền phát huy tác dụng. Hàng rào lửa ngay lập tức biến mất.
Con chim kia nhìn thấy hàng rào lửa của mình bị phá vỡ. Nó sợ gia đình mình bị những kẻ xâm nhập làm hại. Vì vậy, kêu lên một tiếng như lời chào tạm biệt. Rồi một thân một mình bay đến chỗ ba người họ đang đứng để chiến đấu. Nhưng mọi thứ không như nó mong đợi. Chẳng có một cái chết nào xảy ra cả. Bởi vì, Lý Minh là một người có thể nhìn thấu tâm tư của động vật thông qua đôi mắt. Biết được nổi lòng con chim lớn, hắn ta liền dùng linh lực của mình làm cho cơ thể nó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mua-dong-co-tuyet-roi/2740797/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.