Phía sau núi Không Ai. Năm người bước đi mệt mỏi, còn Tinh Tuyết thì tung tăng chạy nhảy. Bọn họ đi được một đoạn thì bị một rừng cây chặn ngang. Tinh Tuyết để tay lên cầm nghĩ ngợi.
" Tại sao ở đây lại có một khu rừng rậm rạp đến khe hở nhỏ cũng không có để đi qua?"
" Đấy không phải khu rừng gì cả mà đó là cỏ."
Đình Ân cảm thấy kiến thức của cô đúng là hạn hẹp. Đến đám cỏ và khu rừng cũng khong nhận ra. Vậy mà cũng đòi đi làm nhiệm vụ, thật là không thể hiểu nổi.
"Cỏ? Cỏ sao có thể cao qua khỏi đầu người được? Hãy nhìn đi!"
Tinh Tuyết cơ thể mình đo với cây cỏ bên cạnh. Cô không tin cỏ có thể mọc cao qua khỏi đầu người quá ba tất. Nhìn nó chẳng khác nào một cái cây mộc giữa trời. Lý Minh không khí trở nên bất hòa, hắn ta liền dùng linh lực tạo ra một đường đi giữa đám cỏ.
" Phía trước chính là núi Không Ai. Chúng ta qua đó đi."
Để tránh xung đột, Lý Minh kéo tinh Tuyết đi qua giữa đám cỏ. Chỉ cần cô không mở lời thì mọi người sẽ im lặng. Nhưng người còn lại cũng băng ngang qua. Sau khi bọn họ đã đi qua đám cỏ, nó liền trở lại như cũ. Một bóng đen luồng qua đám cỏ đi theo sau sáu người họ.
" Đây là núi Không Ai trong lời sư phụ nói đây sao?"
Trước mặt Tinh Tuyết chỉ là một hòn núi nhỏ. Nó trông như một đống đất tạo thành, còn cao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mua-dong-co-tuyet-roi/2740785/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.