" Bóng đen lúc nãy chính là thẩm ư!"
Bà lão liền gật đầu.
" Ta lẻn ra bên ngoài xem thử bọn chúng đã rời khỏi đây chưa thì nhìn thấy các người. Vì bị phát hiện nên ta mới vội vã chạy về mật thất."
" Đại thẩm, người chắc chắn chỉ ở đây có một mình sao!"
Lý Minh đột nhiên hỏi một câu làm sắc mặt bà lão có chút sững sờ.
" Đúng vậy. Chỉ có mình ta ở đây."
Lời nói của bà lão có phần hơi sượng đi một chút.
" Có chuyện này tôi lại muốn hỏi thẩm. Tại sao gia đình thẩm chỉ có một mình thẩm là trốn vào trong mật thất được vậy? Họ không chạy vào chung sao?"
Thượng Đằng nhìn bà ta với ánh mắt nghi ngờ.
" Ơ...ta..."
Bà lão nắm chặt tay vào áo của mình, ánh mắt đảo lia lịa. Dường như bà ta đang lo lắng điều gì đó.
Tinh Tuyết thấy bà lão khó xử thì cau mày với Thượng Đằng và Lý Minh.
" Hai huynh sao lại hỏi như thế. Đừng chạm vào nỗi đau của người khác được không!"
" Sư muội à! Muội đừng quá tin người, sẽ bị người ta lừa đấy. Mau qua đây với bọn ta."
Lý Minh vừa nói vừa vẫy tay bảo cô qua chỗ họ.
Bà lão thấy tình hình có vẻ không ổn. Bà ta kéo Tinh Tuyết lại không cho cô qua đó, con dao không biết đã có từ lúc nào đã kề sẵn vào cổ cô. Bà ta uy hiếp mọi người không được qua đây.
" Nếu ai dám bước qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mua-dong-co-tuyet-roi/2740747/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.