Cộp cộp....
" Đại sư huynh, chúng ta đã rời khỏi hang của yêu quái khá xa rồi chắc chúng sẽ không đuổi đến đây đâu, chúng ta nghỉ chân một chút đi được không."
Tinh Tuyết vừa đi theo sau bọn trẻ vừa than thở. Vì có trẻ con nên trong suốt đường đi không thể di chuyển nhanh như khi một mình.
" Cô nương ấy nói đúng. Đường về thôn không còn xa nữa, huynh cho bọn ta và đám trẻ nghỉ ngơi một chút đi."
Cô nương bị giam cùng chỗ với Tinh Tuyết hôm qua cũng lên tiếng.
" Không được, bọn trẻ phải được đến thôn an toàn. Đường đi hoang vắng như thế này, chẳng biết yêu quái sẽ xuất hiện lúc nào. Có cha mẹ của bọn trẻ thì an toàn của chúng mới được đảm bảo."
Tuy biết mọi người đã thấm mệt nhưng Cát Ôn vẫn giữ nguyên kế hoạch của mình. Bởi Cát Ôn sợ rằng bản thân lơ là một chút thì tính mạng của bọn trẻ sẽ gặp nguy hiểm. Ngoài ra, Thượng Đằng và Lý Minh còn không rõ sông chết. Chỉ còn lại hắn và Tinh Tuyết, yêu quái mà xuất hiện làm sao họ có thể đối phó được hết. Vẫn là trở về thôn càng nhanh thì mọi việc mới được đảm bảo.
" Không được nghỉ ngơi luôn ư! Số tôi thật là khổ quá đi mà!"
Tinh Tuyết ngẩng đầu lên bầu trời mà kêu gào.
Một đứa trẻ trong số đó, khoảng tầm tám tuổi. Cậu bé nắm lấy y phục của Tinh Tuyết kéo nhẹ mấy cái. Cô mới cúi đầu xuống nhìn cậu bé.
" Tiểu đệ sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mua-dong-co-tuyet-roi/2740734/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.