Trong đầu Tinh Tuyết liền loé ra một suy nghĩ. Nếu như cả hang động này đều ngập tràn hương hoa oải hương thì nhện tinh nhất định sẽ không chịu được mà tìm đường chạy ra khỏi đây. Tuy biết được thứ mà nhện tinh ghét nhưng lại không biết thực hiện như thế nào. Vì cô không còn nhớ mùi hương đó chính xác là mùi nào. Lỡ như cô tạo ra mùi hương sai, ngược lại càng khiến nhện tinh kích thích. Chẳng phải cô lại là người chịu thiệt.
" Phải làm sao đây?"
Trong lúc rối ren, Tinh Tuyết lại nhớ đến túi hương mà cô hay đem theo bên người. Trong đó có rất nhiều hương thơm của các loại hoa mà ngày trước tiểu tiên đã tặng nó cho cô. Bây giờ đã có dịp dùng đến nó. Tinh Tuyết nhanh chóng thò tay vào bên trong áo lấy túi hương ra. Vì hoa oải hương có màu tím nên vừa nhìn cô đã nhận ra. Cầm nhành hoa khô lên, cô đưa nó về phía mũi của mình để ngửi lấy mùi hương. Chỉ cần có nhiêu đấy thôi, cô có thể dễ dàng bắt chước được mùi hương của hoa mà tạo ra một hương thơm bất tận. Có lẽ, đây cũng là một khả năng hơn người của cô mà ít ai có được.
Trong thời gian ngắn, Tinh Tuyết đã nhớ rõ mùi hương. Cô sử dụng linh lực của mình để tạo ra mùi hương của hoa oải hương nhưng đây chỉ là hương thơm giả định nên thời gian của nó chỉ kéo dài được hai phút. Chính vì điều này, Tinh Tuyết phải làm cho mùi hương trở nên nồng nặc hơn. Bởi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mua-dong-co-tuyet-roi/2740729/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.