Cát Ôn thấy vậy thì ngăn cô ta lại. Dù gì thì cũng là giúp người. Bây giờ giúp cô nương này tìm dân làng cũng không phải chuyện khó khăn gì. Nghĩ thế, Cát Ôn liền chấp nhận lời thỉnh cầu của cô nương. Mà Thượng Đằng và Lý Minh đều không có ý kiến nhưng chỉ có Tinh Tuyết là phản đối kịch liệt.
" Không được đâu !"
Cát Ôn ngạc nhiên nhìn Tinh Tuyết, hỏi ra thì mới biết. Cái bụng của cô cảm thấy đói rồi. Bọn họ nên ăn gì đó trước hẳn đi tìm người sau được không.
" Đại sư huynh, huynh phải thật công bằng."
Vừa nói cô vừa làm nũng, điều này khiến Cát Ôn cảm thấy khó xử. Cuối cùng cũng phải đi tìm thứ gì đó cho vào bụng trước khi bọn họ tiếp tục lên đường.
Vài ngày sau, đám người Cát Ôn đã tìm thấy người dân trong một hang động. Họ chính là một số ít còn sống sót mà trốn ra khỏi thôn. Tình cờ phát hiện ra hang động nên đã ở trong đây để lẫn trốn yêu quái. Cát Ôn cùng với các sư đệ đưa người dân trở về thôn Đại Hà. Ở đây, cô nương kia đã sửa sang lại thôn của mình cùng với bọn trẻ. Nhìn thấy cha mẹ và người trong thôn đang đi cùng với Cát Ôn trở về, cô nương vui mừng ra tiếp đón.
" Cha, mẹ!"
" Con gái của ta!"
Hai ông bà lão nhìn thấy cô nương thì vui mừng đến phát khóc. Họ chạy tới ôm nhau hạnh phúc. Mấy đứa trẻ con nhìn thấy cha mẹ mình, nó cũng vui mừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mua-dong-co-tuyet-roi/2740720/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.