" Ừm. Gió rét là báo hiệu của sự xuất hiện sâu bọ. Các thiên địch của thực vật đang đến."
Nghe Cát Ôn nói, mọi người đều sững sốt.
" Mùa màng của chúng tôi!"
Người trong thôn đều lo lắng. Vì còn tận một tháng nữa bọn họ mới thu hoạch lúa. Nếu như sâu bọ đến chẳng phải công sức của họ trở thành công cóc ư!
" Các vị có cách nào để ngăn chặn bọn chúng đến đây không. Mùa màng chính là công sức của mọi người. Đó cũng chính là niềm hy vọng duy nhất của thôn chúng tôi. Cầu xin các vị thần tiên giúp đỡ!"
Mọi người đều cùng nhau quỳ xuống cầu xin. Cát Ôn càng thêm khó xử. Trong lúc bối rối, đại sư huynh nhớ đến một người. Lôi Tấn, đó là vị bằng hữu mà Cát Ôn tình cờ quen lúc đến phái Điền Môn. Hắn ta có khả năng điều khiển côn trùng. Vì vậy, có thể nhờ Lôi Tấn giúp đỡ họ.
Nhưng Thượng Đằng lại không nghĩ vậy. Hắn nói với đại sư huynh:
" Trong kì thi khảo sát lần trước Lôi Tấn đã được trưởng lão giao cho nhiệm vụ ở hướng Tây Nam. Không biết bây giờ họ đã trở về sư môn chưa."
" Việc này, đệ cứ yên tâm. Ta có cách liên lạc với Lôi Tấn. Nếu như hắn vẫn còn ở dưới nhân gian thì ta sẽ xin cách ngăn chặn sâu bò. Còn nếu, hắn đã trở về rồi thì sẽ nhờ hắn xuống đây giúp chúng ta một chuyến."
Nói xong, Cát Ôn liền vẽ một câu thần chú trên không sau đó thi chuyển linh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mua-dong-co-tuyet-roi/2740715/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.