Tiêu Thanh Giác mặc hỉ phục, xem hoàng hậu muội muội ngẩn ra nhìn mình thì không khỏi bật cười, "Sao muội ngớ ra vậy?" Thư anh xem qua rồi, cho nên mới đi đến thư phòng, vừa lúc đang muốn quay về thì gặp hoàng hậu muội muội.
Tiêu Quân Nhã: "Cha ở đâu?"
"Ở bên trong chờ muội đó." Tiêu Thanh Giác cười, bước ra cửa, "Vào đi. Ta đi trước." Nói xong rồi anh nhấc chân rời đi.
Tiêu Quân Nhã vào thư phòng, đóng cửa lại. Đi vào nội thất, thấy nàng cha đang ngồi lật xem sách, Tiêu Quân Nhã tiến lên, khẽ gọi "Cha."
Tiêu Vũ Minh nâng mắt, cao thấp đánh giá Tiêu Quân Nhã một vòng rồi thở dài, đi ra khỏi chỗ ngồi, "Hảo hài tử, khổ ngươi." Giọng nói tang thương đầy tình cảm, ông nâng tay bị phỏng của nàng mà nhìn một lúc lâu, rồi lại là than thở.
Tiêu Quân Nhã buồn hiu, nhưng nhanh giấu đi, nàng cười lắc đầu, "Không, cha, con tốt lắm."
Chuyện Chu Y nàng đã viết trong thư, Tiêu Vũ Minh không ngờ người ông chọn lại sẽ hãm hại con gái mình, ông thấy hổ thẹn. Nếu không phải nàng phát hiện Chu Y bất thường, Tiêu gia thật sự chết dưới tay bạch nhãn lang Chu Y đó rồi.
"Cha, chúng ta không có nhiều thời gian, lần này con xuất cung là có chuyện trọng yếu muốn nói với cha." Nàng đỡ ông ngồi vào ghế. "Cha cũng biết, tình cảnh Tiêu gia hiện giờ như thế nào chứ?"
"Trên có Hoàng gia kiêng kị, dưới có đủ loại quan dòm ngó. Chỉ một chút vô ý, Phủ Định Quốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-tram-kieu-chet-cua-gian-phi/2571576/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.